Chủ Nhật, ngày 02 tháng 9 năm 2012

Gà qué cũng khôn thật.


Lê Hoàng: Đại gia cũng ... "ngu" thật

Vị đạo diễn nổi tiếng đánh đá Lê Hoàng nói về việc đại gia bỏ tiền để "mua" chân dài, hoa hậu một đêm.
Vừa qua, bà con cả nước xôn xao vì vụ mấy cô hoa hậu, người mẫu đi khách. Có hai lý do để họ bàn tán, một là tại sao xinh đẹp thế, nổi tiếng thế mà phải làm chuyện này, hai là giá cao quá nhỉ, kẻ ít thì một ngàn, kẻ nhiều thì đâu tới 8.000 USD một chuyến.
Thực chất đại gia có bỏ 8.000 USD để ngủ với những người mẫu, diễn viên đó hay không rất khó kiểm chứng, nhưng chắc chắn một điều rằng, không có đại gia nào ngu đến mức bỏ ra 8.000 USD chỉ để làm những việc như thế. (Người mẫu Dương Yến Ngọc)

Tám ngàn đô là bao nhiêu? Dạ thưa 160 triệu đồng. Hiện nay, sinh viên tốt nghiệp đại học ra trường may mắn xin được việc làm tối đa khoảng 5 triệu đồng một tháng, thì tám ngàn Đôla coi như 3 năm lương. 3 năm lương trong một đời người hôm nay quan trọng lắm. Bởi chỉ mấy tháng là biết bao sản phẩm thay đổi, biết bao bộ phim ra đời và biết bao cuộc thi trên truyền hình được tổ chức, người ta làm quần quật ba năm mà mình chỉ “A” một cú thì … bở thật.


Đạo diễn Lê Hoàng
Nhưng người mẫu Dương Yến Ngọc, một cô khá có uy tín trong nghề nghe việc này đã phát biểu rằng đại gia ngu mới trả giá đấy. Lời khẳng định đó khiến thiên hạ hoang mang quá. Đại gia làm sao mà ngu nhỉ? Hay nói khác đi, ngu sao trở thành đại gia được?

Bởi vì đại gia rất hiếm. Không tin bạn cứ thử thò mặt một phút ra đường, lập tức sẽ gặp xe ôm, sẽ gặp sinh viên, sẽ gặp thợ hồ, chứ có khi đi cả ngày chả nhìn thấy đại gia.

Do đó, nhiều cô gái đẹp cả đời săn đại gia mà không săn được, hoặc chỉ toàn vớ phải đại gia rởm. Thế tại sao hiếm? Ai mà không hiểu đại gia không nuôi được, không trồng được, không chế tạo được. Ví dụ như tôm hùm thì còn có thể nuôi, nhân sâm có thể cho mọc trên núi còn ti vi chế tạo là thành, nhưng đại gia thì không thể. Nếu đại gia mà dễ dàng nhiều như gà công nghiệp thì gia đình nào chắc cũng có hàng tá. Tiếc thay là tuyệt nhiên không. Chỉ dòng họ nào may mắn lắm, tu từ tám đời mới có một kẻ làm đại gia để họ thơm lây.

Đại gia cũng không thể đào tạo. Chả có trường đại học nào cấp bằng đại gia, dù có cấp được bao nhiêu bằng tiến sĩ đi chăng nữa. Thiếu gì những bác học thức đầy mình, tiếng tăm lừng lẫy mà nghèo khổ, gọi là tiểu gia còn chưa đáng nói gì tới đại.

Nói cách khác, đại gia cũng như Tôn Đại Thánh trong truyện Tây Du Kí, phải tu luyện mấy ngàn năm và phải do trời đất tích tụ chứ không hề tự nhiên mà có.

Cuối cùng, đại gia có bao nhiêu tiền? Vấn đề này luôn luôn tranh cãi. Trong một nhà trọ sinh viên, khi tất cả ăn đĩa cơm hai chục ngàn mà có chú ăn tới ba chục, bạn bè phong cho chức đại gia. Với bác xe ôm, ai đi xe tay ga đều xứng đáng đại gia còn với anh bán kẹo kéo, cứ ngồi xe hơi thì chắc chắn là đại gia rồi. Còn với cô gái quê, có khi chỉ là một ông Đài Loan cũng được tin là đại gia nốt.

Nhưng với những người có tiêu chuẩn cao, có nhân quan sâu rộng kiểu như mấy cô người mẫu và hoa hậu, thì đại gia phải là loại có năm bẩy căn nhà, ba bốn xe hơi chưa kể nhiều thứ linh tinh khác. Nghĩa là tài sản phải lên tới vài trăm hoặc vài ngàn tỷ chứ không vớ vẩn được.

Ví dụ như bạn có 100 tỷ và bỏ ngân hàng, lãi suất 12% năm như hiện nay thì mỗi tháng cũng lãi khoảng 1 tỷ. Một tháng có ba mươi ngày, thì mỗi ngày như vậy cũng được tiêu xài hơn 30 triệu. Như thế, đi gặp một cô hoa hậu giá 160 triệu chỉ có có 5 ngày … tiền cơm!
Thế thì nên đi quá đi chứ! Có gì mà khó, có gì mà ngu! Nhưng khi đại gia gặp phải hoa hậu rởm hoặc người mẫu rởm, mà khốn nỗi, thứ rởm ấy lúc này đầy, nếu không nói rằng chiếm đa số, như thế thì cô Yến Ngọc vẫn đúng, đại gia ngu thật!


Theo Duyên Dáng Việt Nam